Hỡi thanh niên, hãy bán cho tôi một năm tuổi trẻ...

       Hỡi thanh niên, hãy bán cho tôi một năm tuổi trẻ, tôi sẽ trả cho bạn một tỉ đô xanh - Lý Quang Diệu

         Để phát triển giàu mạnh như bây giờ, dưới thời Lý Quang Diệu tới nay, chính phủ Singapore được xây dựng từ ba nguyên tắc cơ bản: Trọng dụng nhân tài, Thực dụng và Trung thực. Không bàn đến câu chuyện thành công của bậc vĩ nhân này và đảo quốc giàu có Singapore, nhưng bài học từ cơ chế này rất đáng để áp dụng cho mô hình quản trị và phát triển ở Việt Nam.

        Ông Lý Quang Diệu nổi tiếng với việc dạy con nghiêm khắc từ khi còn nhỏ, luôn dạy con cái tự lập, khiêm tốn, cố gắng và phấn đấu hết mình vì đam mê riêng.



        Vậy thử hỏi, làm thế nào để trở thành một “nhân tài” được đất nước trọng dụng ? Hay nói cách khác, làm thế nào để trở thành một người có tài, có đức để đóng góp, xây dựng đất nước ?

       - Bất kì yếu tố gì cũng phải có nền tảng, quá trình rèn luyện và mài giũa phải bắt đầu từ khi còn nhỏ, từ khi mới bắt đầu có những khái niệm cơ bản về sự cố gắng, tri thức và đam mê. Chẳng có ai thành công, nổi tiếng mà không trải qua những quãng thời gian khó khăn, trên bất kì lĩnh vực nào cũng vậy. Showbiz Việt sẽ không thể có một nghệ sĩ múa tài ba như Linh Nga nếu cô không dành hơn 10 năm học tập miệt mài chuyên ngành múa ở nước ngoài, qua bao khó khăn và khổ luyện.

       - Con người Việt sẽ không có một tiến sĩ Toán học, được cả thế giới công nhận, người Việt đầu tiên đạt giải thưởng Fields nếu như giáo sư Ngô Bảo Châu không sống vì đam mê, miệt mài vì đam mê để tìm ra công thức chứng minh ‘bổ đề cơ bản’, là phần quan trọng trong tầm nhìn về toán học mà Robert Langlands – công tác tại Viện nghiên cứu cao cấp Princeton, New Jersey, đưa ra từ những năm 1960. Thành tựu của Ngô Bảo Châu đã được tạp chí uy tín Time của Mỹ đánh giá là một trong 10 phát kiến khoa học quan trọng nhất của năm 2009.

      Đời sống cũng có những minh chứng tiêu biểu hơn để chứng minh rằng, họ có một tuổi trẻ đáng giá, khi sống và cháy hết mình cho những giá trị có tương lai...






Bán rẻ thời gian, sức khoẻ, nhiệt huyết và hoài bão của tuổi trẻ
        - Không khó để bất kì một bạn sinh viên nào có thể tìm được một công việc bán thời gian tại một quán ăn uống hoặc một cửa hàng quần áo thời trang ở các thành phố lớn như Hà Nội hay Thành phố Hồ Chí Minh với mức lương khoảng 8.000 – 12.000 đồng/giờ. Phải khẳng định rằng, việc các bạn trẻ có trách nhiệm với cuộc sống của mình, làm việc lương thiện để kiếm sống, có tiền trang trải tiền học, tiền nhà,… là rất đáng quý!

      - Việc có một công việc để nuôi sống bản thân, hạ bớt gánh nặng cho gia đình là một việc đáng trân trọng mà một người trẻ có thể làm được. Việc này tốt hơn rất nhiều so với những người đang lãng phí thời gian tuổi trẻ để hưởng thụ, để phung phí.

      - Tuy nhiên, bạn ạ, nếu bạn đang ở độ tuổi 18-22, cái độ tuổi sinh viên chưa ra trường, bạn hoàn toàn nên suy nghĩ kĩ hơn về định hướng tương lai, định hướng nghề nghiệp của mình. Ngay khi ra trường, ai cũng muốn tìm được công việc tốt, mức lương ổn định, nhưng sẽ chẳng nhà tuyển dụng nào muốn tuyển một người với CV “nhân viên bán hàng part time tại Cafe Trung Nguyên , nhân viên vận chuyển hàng cho A đây rồi,…”.

    - Những công việc cho bạn sự giao lưu, vui vẻ, không áp lực, và có tiền để trang trải qua ngày không phải là “kinh nghiệm” mà các nhà tuyển dụng mong muốn. Hôm nay, khi ngồi với mấy anh bạn đều làm ở các doanh nghiệp lớn, các anh đều đau đầu về việc không tuyển được người cho vị trí còn thiếu ở công ty, trong đó có một người kể chuyện: “Tôi phỏng vấn tuyển dụng, hỏi về kinh nghiệm làm việc, em ấy rất hồn nhiên kể khoảng thời gian đã làm phục vụ ở đây, làm lễ tân ở đây, làm Đoàn đội sự kiện này…, nhưng đến khi hỏi đến kiến thức chuyên môn PR- MKT lại không biết gì nhiều”.


     - Như vậy có thể thấy, có rất nhiều bạn trẻ đang lo mối lo trước mắt, mà chưa hề tính đến cái lợi sau này. Không ai có thể đảm bảo cho bạn rằng, với một tấm bằng đại học, bạn sẽ có công việc tử tế. Việc tương lai bạn là ai trong xã hội, công việc có mức lương cao đến đâu, tất cả phụ thuộc vào năng lực và sự cố gắng trên một nền tảng nhất định.

   -  Nghĩa là, ngay từ khi còn nhiều thời gian rảnh, bên cạnh trường lớp bạn bè, bên cạnh những việc đoàn đội cho bạn kỉ niệm của tuổi trẻ, bạn nên suy nghĩ nghiêm túc rằng bạn sẽ là ai trong tương lai, và để trở thành người đó thì bạn cần gì ?

     + Nếu là một công việc hướng ngoại, đi nước ngoài nhiều, liệu bạn đã có tiếng Anh tốt chưa ? Đã có bằng IELTS chưa ? Giờ đây khi tiếng Anh là phổ cập rồi, có nên đi học một ngôn ngữ nào khác nữa không ?

    + Nếu bạn muốn trở thành một người làm truyền thông, viết báo giỏi, hãy thử trở thành cộng tác viên của các báo, những bài viết, những nhận xét của người trong nghề sẽ cho bạn rất nhiều bài học vỡ lòng quý giá!

Hãy nghiêm khắc với bản thân!
         Có một số bạn sinh viên nghĩ rằng: Đỗ Đại học rồi! Nghỉ xả hơi thôi. Sau kì thi Đại học căng thẳng và mệt mỏi, nhiều bạn trẻ gần như kiệt sức và nghĩ rằng học Đại học rất đơn giản, chỉ cần đi học đủ, điểm danh đủ, làm bài thi vừa qua, là có thể bình yên có một tấm bằng Khá khi ra trường. Như vậy là bạn đang quá nuông chiều bản thân!

         Có một số người, thường rất khắt khe với mọi thứ, nhưng lại chẳng mấy khắt khe với chính bản thân mình. Họ có thể dành hàng giờ để đi đọc và bình luận những vụ đạo nhạc, scandal rùm beng của cô ca sĩ diễn viên nào đó, hoặc trở thành anh hùng bàn phím sẵn sàng đả kích hoặc bình luận ở những topic hot… với mục đích trở thành top comment (bình luận được nhiều like nhất). Họ rất khắt khe với mọi thứ diễn ra xung quanh, nhưng có khi chẳng biết thực sự mình thích gì, liệu đã bao giờ sống hết mình vì cái gì chưa...

       Thế nên, đừng khắt khe với người đời nữa, hãy khắt khe với thói quen và lối sống của chính mình trước đã. Thành công ở xã hội này có rất nhiều loại. Dù bạn có thích chơi game, chơi game thực sự giỏi, giỏi đến mức đi đấu giải quốc tế và trở thành game thủ cũng là một kiểu thành công, nếu bạn thích thể thao, tập ngày tập đêm tới mức có thể trở thành thầy giáo, cô giáo ở trường nào đó, cũng là một dạng thành công,…

        Giá của 1 năm tuổi trẻ người Singapore bằng 1 tỷ USD trong mắt Lý Quang Diệu. Trong khi thực tế cho thấy, nhìn chung bạn trẻ Việt đang bán tuổi trẻ của mình với giá chưa đến 1000 USD một năm, thấp hơn cả triệu lần…

           Hãy đặt thử một câu hỏi đơn giản, khi bạn ở tuổi đôi mươi, bạn có thể làm bất cứ công việc lao động chân tay nào, người ta sẵn sàng thuê bạn để làm bảo vệ, tiếp viên, phục vụ,… vì bạn trẻ đẹp, năng động, có sức khoẻ, có tinh thần cởi mở, không ngại khó, không ngại khổ, sẵn sàng làm việc với mức lương chỉ từ 8.000 – 12.000 đồng/ giờ. Đến khi bạn 40, 50 tuổi, khi sức khoẻ yếu đi, vóc dáng và khả năng làm việc cũng chậm hẳn lại,… và bạn vẫn chẳng biết làm gì hơn là bán thời gian của mình cho công việc cần vóc dáng, lễ tân, đón khách,… liệu có còn ai thuê bạn không?

         Vào một lúc nào đó… ta phải phân chia tuổi trẻ của mình một cách hợp lí, dù đang bị trăm thứ cơm áo gạo tiền ghì lấy. Nếu không tự xây dựng ước mơ của mình, người khác sẽ thuê bạn xây dựng ước mơ của họ.

        Dù thế nào, cũng nên sống có ước mơ từ khi còn trẻ, và biết nuôi dưỡng ước mơ, đam mê ấy một cách hợp lý. Đừng sinh ra là đốm lửa, nhưng cứ tàn dần theo thời gian.
(Nguồn:  Theo Trí Thức Trẻ)

HÃY NHƯỢNG LẠI CHO TÔI TUỔI TRẺ NẾU BẠN KHÔNG BIẾT DÙNG VÀO VIỆC GÌ
             Tôi đã từng thất bại cay đắng, mất phương hướng, mất niềm tin, gần như buông xuôi tất cả. Tôi đã làm lại từ con số 0, à đúng hơn là con số âm khủng khiếp để từ từ lấy lại phong độ. Hơn ai hết tôi hiểu được rằng cái làm tôi thất bại không phải do yếu tố bên ngoài mà là do chính bản thân mình: do bản thân mình tốn nhiều thời gian cho mục tiêu cơm áo gạo tiền, không nghiêm khắc bản thân, không có lẽ sống rõ ràng, mục tiêu cần đến nên đi lang mang. Tôi mất thời gian nhiều như vậy nên tới 29 tuổi tôi mới có thành công nhỏ với công ty website và tiệm photocopy của riêng mình. Nhiều khi nhìn lại tôi cảm thấy chạnh lòng và giật mình khi mình đã bỏ qua quãng thời gian tuổi trẻ dài như vậy...Các bạn trẻ đừng bao giờ bỏ phí thời gian bản thân như cách mà tôi đã làm nếu không biết làm gì hãy nhượng lại cho tôi...



أحدث أقدم