Tôi luyện bản thân từng ngày từng giờ

Tôi luyện bản thân từng ngày từng giờ


Bằng tuổi này tôi chưa bao giờ gặp người nào suốt ngày đổ lỗi cho hoàn cảnh lại có cuộc sống tốt đẹp cả. Bởi vì bản thân họ chỉ nhìn thấy ở cuộc sống này toàn là cái xấu xa, đê tiện và chính cái nhìn phiến diện đó sẽ làm trì trệ con người mình. Quan trọng nhất trong đời này là phải xác định cho mình lẽ sống- hay còn gọi là mục tiêu tối thượng của cuộc đời mình, có mục tiêu chúng ta mới xác định chiến lược để thực hiện nó. Và để theo đuổi được mục tiêu phải rèn luyện cho mình ý chí từng ngày từng giờ, hãy chiêm nghiệm lại với 7 câu sau:

1. Nói được làm được. Không làm được thì làm ơn im lặng.

2. Khó khăn đầy rẫy ra đấy. Muốn thành công thì học cách vượt qua nó, kiên trì và bớt than thở. Ngoài đường đầy kẻ suốt ngày chỉ biết than thở, làm thì chẳng làm.

3. Bớt sợ. Cái đáng sợ thì không sợ, đi ngoài đường dù chỉ một giây cũng cố mà vượt lên người khác, tự nhủ tai nạn nó không tìm đến với mình đâu. Còn cơ hội đến thì chỉ nhanh hơn một giây để chớp lấy thôi cũng sợ: Muốn có công việc mà không dám nộp CV, muốn có kinh nghiệm thì lại sợ đi làm ảnh hưởng việc học thay vì học cách kiểm soát thời gian thật hiệu quả.

4. Muốn có nhiều thứ nhưng lại sợ mất sức. Thấy người ta năng động, tham gia cái này cái kia, làm ở chỗ này chỗ kia thì ngưỡng mộ, cũng mong ước sẽ được như vậy. Nhưng lại sợ mệt, mất sức, mất thời gian nên thôi.

5. Bớt sĩ diện hão. Ở nhà như công chúa, hoàng tử, được ba mẹ chăm chút từng chút một. Ra đường làm việc không ra hồn bị góp ý là mặt nặng mày nhẹ, nước mắt lưng tròng, ấm ức thấy phát mệt. Muốn thành công, muốn tiến xa thì phải học cách tiếp thu, hãy xem đó là cơ hội để phát triển. Vì thật ra khi bạn không làm được việc thì người ta cũng không quan tâm lắm đến lòng tự trọng của bạn đâu. Muốn nhắn nhủ: Mạnh mẽ lên!

6. Học cách nói những gì cần nói. Suy nghĩ tất cả những gì bạn nói nhưng đừng nói tất cả những gì bạn suy nghĩ.

7. Đã muốn làm cái gì thì hãy thật quyết liệt với nó. Còn nhắm mình là đứa hay chán nản, hay bỏ dở giữa chừng thì nói ít lại. Đừng có oang oang với mọi người, nói khí thế rồi khi vô làm thì không đâu vào đâu. Còn trẻ mà, nên đừng để người ta gắn cho mình cái mác "hay bỏ con giữa chợ", chẳng ai muốn làm việc hay hợp tác với người như vậy đâu.